Ngày nọ…
- Em lên nhà anh nhen…
- Chi ?
- Thăm anh mà…
- Vắc xin ?
- Dạ em tiêm được 2 mũi rồi anh…
- Chưa được.
- …!!
Ngày kia….
- Em vùng xanh rồi anh.
- Tao vùng cam…chưa được !….ráng gồng đi.
- …!!
Ngày nữa….
- Em tiêm 3 mũi rồi anh.
- 14 ngày ?
- Dạ chưa anh.
- Vậy thì chưa được.
- …!!
Ngày qua…
- Vắc xin 3 mũi lâu rồi anh…
- Khẩu trang?
- Dạ …ngoài đường hay đi đâu em đều đeo, về nhà thì cởi ra, người nhà mà…anh cũng là người nhà của em mờ…
- Mấy người ?
- Dạ …em với ông bạn thôi anh.
- Mấy mét ?
- Dạ 2 mét anh ….em nhớ mà …nhưng vui quá thì mét rưỡi, 1 mét được không anh ?
- Bó tay….!!
…..
Chỉ là chốn đơn sơ, heo hút…nhưng chim lại muốn tụ hợp về…thôi thì cứ rộng cửa đi… để con sáo chọn cành cây mà hát, mà đàn, cũng là để nghe lại nhiều chuyện xa gần của anh em, hà cớ chi ? Mà cũng lâu rồi.
Dù không gian, thời gian có chia cách mọi người, nhưng cái tình, cái thương, cái nhớ vẫn không quên và mãi giữ cùng nhau.
Thôi thì thôi vậy !
LeBinh
16-01-2022.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét