Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2022

Lá thư bên bờ giếng.

         


        Tôi lại viết về một trong những người bạn thời sinh viên - mà cho đến nay tôi vẫn trân quý như một người em trong gia đình - trong đó có cả tôi như là người vô tình đi chung một quãng đường với bạn và một cuộc tình thật đẹp nhưng ngang trái.

Trong khóa, chỉ có tôi và Nam là dân Bình Trị Thiên cùng vài bạn nữ, với cái giọng ọ ẹ, chẳng ai hiểu nổi, nhiều khi 2 đứa có cảm giác mình như “mán lạc về chợ”  …nên chỉ hai đứa hiểu nhau và nói chuyện với nhau nhiều nhất… đúng là dân trèo đèo, xa xứ gặp đồng hương.

Tôi dần thân thiết với Nam, có thời gian cùng học, cùng ăn và thậm chí có nhiều đêm trực chung ở Bệnh viện hoặc không thể về nhà, tôi lại leo vào phòng của Nam co ro hai thằng trên cái giường cá nhân tí tẹo qua đêm.

        Tôi lớn tuổi hơn, nên thường ít nói và cũng hiểu là Nam đã thấy được nơi tôi như một người bạn vừa là một người anh, kín đáo, là người đáng để Nam trút “bầu tâm sự” vào những lúc trống vắng, cái buồn nhớ khi xa nhà… thậm chí xa người yêu. Dần dà, không có chuyện gì là 2 đứa không trao đổi, tâm sự với nhau, kể cả chuyện gia đình hay mối tình vừa chớm của Nam. 

        ….

        Cái chất miền Trung nhẹ nhàng, sâu lắng hình như cũng chỉ có ở tôi và Nam… ngay cả cách cậu ta cho tôi dần tiếp cận với điều sâu thẳm này cũng là một quá trình.

        Thường ngày, tôi và Nam thường ăn cơm tại căn tin của trường, hai đứa cùng ngồi chung….một hôm Nam kéo tôi ra một cái quán bên đường và chìa cho tôi mấy hộp đồ ăn được sắp xếp gọn gàng trong từng ngăn.

        - Anh ăn đi…

        Tôi ngớ người ra và hỏi:

        - Ủa đồ ăn của ai rứa Nam ?

        - Thì anh cứ ăn đi … vừa cười vừa nói, Nam đẩy mấy hộp thức ăn về bên tôi.

        - Mà sao Nam lại không ăn ? Mà của ai rứa…? Tôi vẫn thắc mắc …

        - Em ăn rồi, còn phần này là để dành cho anh…

        - Í trời…sao lại có chuyện “chiêu đãi” lạ ri ?

        Tôi vẫn chưa đụng vào mấy hộp thức ăn này và cố hỏi cho ra “chủ nhân” của nó mới chịu….Sau một hồi ậm ừ, Nam mới cho biết chủ nhân của mấy hộp đồ ăn này là một người bạn.

        Ra là như vậy…từ mấy thông tin ít ỏi của Nam, tôi không khó khăn gì để "biết tỏng” chủ nhân của mấy hộp đồ ăn này là một cô gái - chứ đàn ông, con trai có ai gởi đồ ăn, gởi đồ nhậu thì có, gia đình cũng không gởi những thức ăn như thế - và cũng khá là thân thiết mới gởi đồ ăn cho bạn - phải chưa nào ? Và hai người có thể đã ăn chung rồi, phần này là riêng cho tôi …ừ thì cũng còn nhớ tới bạn là tôi đây !

        Không cần phải “bắt nọn” gì nhiều…chỉ vài câu thôi là cậu ta phải khai ra … vậy là đúng rồi …chủ nhân của mấy hộp thức ăn là bạn gái và là bạn cũng thân.

        Thế đó, sau thời gian này, tôi có dịp gặp cô bạn của Nam. lúc thì cô ta ghé qua thăm Nam, thoảng hoặc vào buổi tối hoặc lúc rổi rãnh, Nam rủ tôi ra cái quán cóc gần đó để làm ly café, trong lúc cô bé lại liến thoắng với Nam bên ly chè đá…

        Lúc đầu chỉ lơ đãng đi theo cho có bạn với Nam và mặc cho hai người nói gì thì nói, tôi cũng ngại khi phải tham gia vào không gian riêng hay câu chuyện của hai người … cứ thả hồn vào những suy nghĩ của mình.  Nhưng về sau, tôi vô tình trở nên thân thiết hơn và được chia sẽ ngày càng nhiều hơn câu chuyện chung của hai người.

        Cho đến một đêm đón Giáng sinh, nhóm bạn tôi, Nam và cô bé đã thức suốt đêm bên ánh lửa bập bùng được đốt lên để sưởi ấm trong đêm lạnh, đủ để thấy đôi má rực hồng, đôi mắt long lanh hơn. 

        Lúc này tôi mới có dịp tiếp cận và biết nhiều hơn về cô bé, bọn tôi cũng đã biết tình cảm của hai người và cô bé cũng dạn dĩ hơn trước một số bạn bè trong nhóm. Họ ngồi bên nhau, cùng nhìn về ngọn lửa đang reo vui, nhảy múa, lặng lẽ cảm nhận sự có mặt của nhau trong từng khoảnh khắc trôi qua, thỉnh thoảng lại trao đổi với nhau vài câu, một ánh mắt, nụ cười…Thật ra họ chính là người nói với nhau nhiều nhất và nói điều đáng nói nhất trong số bọn tôi, đó là thứ ngôn ngữ chỉ mình họ hiểu….ngôn ngữ của yêu thương. Trong trẻo vô ngần và thật đẹp.

        Bọn tôi thì vây quanh cây guitar và hát cho nhau nghe những khúc tình ca của một thời như chia sẽ niềm hạnh phúc mà bạn tôi đang ngập tràn trong đó.

        Thời gian dần trôi, tình cảm của hai bạn càng ngày càng đậm đà, khắng khít và dễ thương hơn cho đến gần cuối khóa học.

        ….

        Trước kia, sau mỗi lần từ nhà lên, Nam thường chia cho mấy bạn ít quà và có vẽ vui sau vài ngày về thăm gia đình. Nhưng những lần sau, sau khi từ nhà lên, Nam có vẽ trầm ngâm, buồn bã.

        Chính tôi cũng thấy lạ với cái vẽ khác hẳn của Nam so với mấy tháng trước, lại nghĩ có gặng hỏi thì Nam cũng chẳng bao giờ mở miệng, chỉ đến lúc cậu ta chịu hết nổi thì tự tìm người mà san sẽ nổi niềm thôi.

        Quả đúng như thế, một lần trở lại trường sau khi về nhà lên, Nam kéo tôi ra một gốc cây với táng lá xòe rộng râm mát cuối dãy nhà nội trú, tôi biết thời điểm đã đến. 

        Với vẽ bối rối, Nam nói:

        - Anh,... lâu nay em cũng muốn dấu anh và cả bé Mi điều ni, nhưng nay phần đã gần hết khóa, phần thì em chẳng biết tính toán sao nên đành nói với anh vậy.

        - Có chuyện gì không Nam ? Tôi khẽ khàng hỏi và thầm biết đây là vấn đề cũng khá là hệ trọng.

        - Ba mẹ em bắt em phải chấp nhận hôn nhân với một cô giáo gần nhà, nhưng em đâu có tình cảm gì với cô ta…

        - Thì ra lâu nay Nam có vẽ khác hẳn là do chuyện này phải không?

        - Đúng rồi anh. Nam thấp giọng với vẽ buồn bã.

        Tôi nghĩ trong trường hợp này mình nên nói gì đây cho hợp tình, hợp lý ? Quả thật điều Nam đề cập đến thật nan giải mà trong phút chốc tôi quá lúng túng nên chỉ ậm ừ và chưa có câu trả lời thỏa đáng.

        Một bên là chữ “hiếu”, phải nghe lời Cha Mẹ và Nam là con trai lớn trong gia đình…trong lúc đó cô giáo lại thường ghé nhà, thăm hỏi, chăm lo công việc trong nhà, lúc này lúc nọ,…và điều đáng nói là Cha Mẹ Nam cũng có ý thương mến cô ta vì cái tính hiền lành, ít nói và ngầm đặt để cho con mình.

        Một bên là chữ “tình” đã sâu đậm với bé Mi, khó có thể nói lời chia tay để hoàn thành bổn phận với gia đình.

        Tôi cũng thấy làm lạ, vì cho đến tận bây giờ lại có trường hợp gia đình quyết định không cần ý kiến và tình cảm của con cái trong chuyện lập gia đình, hơn nữa Nam là một chàng trai chứ đâu là một cô gái để rồi “đặt đâu phải ngồi đó”! 

        Nhưng thế đấy, chuyện này đã xảy ra và bạn tôi là một người trong cuộc đang bối rối chọn lựa giữa hai con đường. Một con đường “hạnh phúc” khi được toàn tâm toàn ý với người mình thương yêu lâu nay, nhưng sẽ để lại tiếng xấu và những bức bối khi đã không tuân theo “dạy bảo”, không tròn chữ “hiếu” với Cha Mẹ.

        Một con đường toàn vẹn với gia đình, toàn vẹn chữ “hiếu” đối với Cha Mẹ nhưng phải đưa mình vào cảnh trói buộc, đau khổ, khi phải chung sống với người mà mình chưa có tình cảm trước đó cũng như không có thời gian tìm hiểu trước hôn nhân, đồng nghĩa với việc chia tay với những yêu thương của một cô bé đang hoàn toàn tin tưởng vào một viễn cảnh tương lai cho hai người.

        Quả là một chọn lựa khó khăn cho Nam khi đứng trước ngã ba đường...làm sao cho trọn vẹn cả đôi bề ?

         Tôi cũng có thể đoán rằng Nam đang bị áp lực của gia đình trong sự chọn lựa của mình, mà nhất là trong khi gần tốt nghiệp và phải mất một thời gian để ổn định nơi công tác, yếu tố này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống tương lai của gia đình Nam lẫn Cha Mẹ. Nên áp lực lại càng lớn hơn.

        Những ngày cuối cùng của khóa học qua nhanh, tất bật cho chuyện thi cử, sắp xếp chuyện họp mặt cho lớp, …lưu luyến khi chỉ vài ngày nữa các bạn phải trở về một nơi nào đó và ít có dịp gặp lại nhau…tất bật ngay cả việc chuyển cho nhau những lưu bút của nhiều bạn…. 

        Nam có vẽ lầm lì, ít nói, ít trao đổi với tôi và tôi cũng hiểu Nam đang khó khăn thật sự khi phải tự mình quyết định con đường mình đi…. trong đó có việc bảo vệ yêu thương cho cô bé của mình hoặc phải thật sự chia tay với mối tình nồng ấm lâu nay. Tôi hiểu và tôn trọng điều đó nên để Nam có một khoảng không gian riêng tự vấn cho chính mình.

        Ngày cuối cùng của toàn khóa, bọn tôi tập trung để nhận các loại giấy tờ, văn bằng tốt nghiệp và rút lại toàn bộ hồ sơ sinh viên đã nộp trước đó. Vậy là đã hoàn thành thời gian học tập và trường cũng đã hoàn thành trách nhiệm với các sinh viên của mình. Một số bạn sau lễ tốt nghiệp đã đi vào con đường binh nghiệp ngay khi bước khỏi cổng trường.

        Chia tay, lưu luyến, thương nhớ và những trao gởi cho nhau của mấy bạn…thật sự bồi hồi…vì chỉ còn lại sáng nay. Nhiều bạn nhà xa đã vội lên đường cho kịp chuyến xe trong ngày, các bạn ở gần thì tranh thủ chút thời gian còn lại để gặp gỡ và chia tay.

        Nam lại gần tôi và nói:

        -   Bé Mi có đến nhưng không gặp em…Vừa nói xong, Nam đưa cho tôi một lá thư để hở không dán và nhờ tôi trao lại cho bé Mi.

        - Răng Nam không tự tay đưa cho bé Mi…lại nhờ mình…?

        - Em về cho kịp xe anh, hơn nữa cũng ngại quá !…Câu nói vội vàng và cái quay đầu của Nam làm tôi hiểu ngay vấn đề của lá thư và sự ra đi đột ngột này.

        - Hay là Nam sắp xếp qua gặp bé Mi lần nữa đi, có lẽ cũng đang chờ Nam đó…Tôi cố vớt vát.

        - ….

        Trả lời tôi là sự lặng im của Nam kèm theo một tiếng thở dài. 

        Tôi chợt hiểu, thì ra sự chia ly cũng khó khăn không kém, khi “kẻ ở người đi” và khó có cơ may gặp lại, nhất là chia tay một cuộc tình vốn đang đầm ấm, nồng hương …. còn cô bé thì mong manh, yếu đuối như giọt sương mai trên cành.

        Hờ hững, tôi cầm lá thư - không được xem mà cũng không cần phải xem nữa - tôi cũng đoán ra đây là một “bản án chia ly” cho cả hai người…lá thư từ biệt !

        Sau này tôi mới hiểu, sự ra đi của Nam lúc đó được hiểu như là một lần trốn chạy người mình yêu thương, ngay cả trốn chạy chính mình vì sợ phải đối mặt với yếu đuối thường tình khi phải trả lời cô bé và ngay cả cho chính mình. Vì sẽ không có câu trả lời nào ổn thỏa cho sự ra đi hay chia cắt quá đường đột này.

        ….

        Chiều hôm đó, theo hướng dẫn của Nam tôi lò mò đi tìm căn nhà của bé Mi để làm cái công việc mà tôi không mong muốn chút nào và như quá sức đối với tôi….nhưng tôi phải hoàn thành điều mà Nam đã nhờ tôi, một lần thôi và không thể nào khác…

Do không rành nhà của bé Mi tại khu vực mà Nam đã chỉ dẫn, nên tôi loay quay mãi đến chạng vạng tối mới tìm ra nhà, trời đã đổ cơn mưa dù không lớn lắm, nhưng bầu trời đen nghịt, từng cơn gió thoảng qua hắt những hạt mưa lăn tăn vào mặt.

        Chẳng có cái áo mưa nào mang theo, nhưng tôi lại thích lủi thủi dưới cơn mưa nhỏ hạt…co ro một chút…

        Con hẻm nhỏ, qua vài bụi cây, một căn nhà với ánh đèn hắt bóng qua cửa trước chỉ thấy được một khoảng sân nhỏ, không đến được cái giếng nước nằm chếch về một bên.

        Vài con chó sủa bóng từ nhà bên như đánh thức căn nhà lặng im dưới cơn mưa rả rích, một cái bóng thập thò trong nhà ngóng ra ngoài sân.

        Nhá nhem tối, nhưng tôi cũng nhận ra đó là bé Mi, thật may mắn vì tôi không phải kêu cửa và hỏi thăm…nhưng chắc cô bé cũng đang chờ đợi một ai đó nên vừa nghe tiếng chó sủa đã thấy bóng dáng ngay trước nhà.

        - Anh Nam đâu rồi anh? Vừa thấy tôi, cô bé đã hỏi ngay với vẽ nôn nóng.

        Thì ra cô bé vẫn đang ngóng trông Nam vào ngày cuối khi đã tổng kết khóa học và chỉ còn vài ngày nữa có thể sẽ không còn gặp Nam nữa. Có lẽ linh tính đã mách bảo cho cô bé điều gì đó mà câu hỏi đầu tiên bật ra lại hỏi về một người.

        Bối rối, tôi chỉ biết ậm ừ chưa trả lời vội,…

        Lúc đó cô bé mới nhớ rằng nên mời tôi vào nhà trong lúc trời vẫn lắc rắc cơn mưa. 

        Có thể tôi khó mà đối mặt với sự thất vọng hay buồn bã của cô bé khi hay tin Nam đã lên chuyến xe trưa nay, nên vẫn ngần ngừ xem thái độ của cô bé như thế nào trước khi tôi nói ra điều này và ngay cả bức thư đang nằm trong túi áo tôi…có nên chuyển cho cô bé hay không? 

        Từ lúc tìm nhà cô bé, tôi chỉ định ghé qua đưa bức thư của Nam rồi về thôi, coi như đã hoàn thành phần việc mà Nam đã giao và không có ý định ở lâu vì có thể tôi sẽ không đủ sức để trả lời nhưng câu hỏi của cô bé cũng như chứng kiến nổi buồn của cô bé khi xa một người mà mình yêu thương.

        Nhưng đến lúc này tôi lại chần chừ, chưa muốn nói gì, cũng như chưa chuyển bức thư ngay cho cô bé, tôi chẳng biết nói gì cả, chỉ biết tần ngần dưới cơn mưa, cũng không muốn bước chân vào nhà.

        - Anh Nam đã về rồi phải không anh? Thấy cái vẽ ngần ngừ, cô bé buột miệng một câu như “đi guốc trong bụng” tôi.

        - …..

        Biết rằng khó có thể nói ra những câu có thể làm yên lòng cô bé, tôi cố im lặng, ngầm như một câu trả lời mà không trả lời gì….

        - Em biết anh Nam về rồi phải không anh? Lại một câu hỏi nữa làm tôi chới với. 

        Thôi chắc phải cho cô bé biết thôi, còn bức thư để từ từ hãy cho cô ta biết sau vậy. Vì có lẽ Nam đã về chưa phải là điều đau khổ cho cô bé, tôi vẫn đoán rằng bức thư kia mới chính là mũi dao nhọn vào tận tâm can của cô bé…nên bức thư cứ từ từ đi.

        - Nhà có việc gấp nên anh Nam đã về rồi bé Mi…Tôi khó khăn nói được một câu trong khi miệng khô khốc.

        Chỉ chờ có chừng đó, mọi chực chờ, trông ngóng, nhớ thương bị kìm nén trong lòng nay bùng ra thành dòng nước mắt kết lại từng hạt, cô bé vẫn đứng bên thềm nhà nhưng sức nặng của thất vọng và đau buồn thu người cô ta lại, nhỏ bé vô ngần.

        - Sao về ...mà không nói gì với em hết anh ?

        - ….

        Tôi rất sợ những giọt nước mắt, chỉ biết đứng như “trời trồng” dưới cơn mưa vẫn rả rích từng giọt quanh thềm mà chẳng biết nói thêm câu nào và chẳng có lời lẽ nào có thể bảo vệ hay chống chế cho bạn tôi cả, vì từ mà không biệt, vẫn là phần lỗi của bạn tôi. 

        Cô bé vẫn cố dấu đi, quay mặt dưới từng lọn tóc, không một tiếng khóc nhưng những giọt nước mắt vẫn cứ rơi đều lấp lánh dưới ánh đèn mờ mờ quanh cái sân nhỏ.

        Trời ạ…tôi đâu có ngờ sự tình lại như thế này, ngở tưởng nói vài câu, trao bức thư của Nam cho cô bé là tôi có thể thoải mái ra về. Nhưng trong lúc này, khi chứng kiến những giọt nước mắt của cô bé, cái sụp đổ của một cơ thể bé nhỏ trước vài câu nói của tôi, tôi mới thấy sự việc trầm trọng hơn tôi nghĩ….

        Nên tôi không thể ra về như một sự “chạy trốn” nữa. Tôi phải ở lại với cô bé, được chừng nào hay chừng ấy, biết đâu sự có mặt của tôi - như một sự sẽ chia - có thể phần nào an ủi cho cô bé lúc đau buồn nhất …ít ra là như vậy… 

        Lúc đó, tôi chỉ suy nghĩ được đến chừng đó và định bụng nếu cô bé bình tâm trở lại, tôi sẽ đưa bức thư cho cô bé, nhưng nếu trầm trọng hơn thì tùy cơ ứng biến vậy.

        Cái lặng thinh kéo dài, thời gian như đọng lại, nặng nề, cả hai cũng chẳng nói thêm được điều gì. Một bên bị nổi buồn, cái đau khổ lôi kéo về một thế giới nào đó, một bên thì chứng kiến từng giọt nước mắt xót xa của một cô bé cũng xót xa không kém nhưng chẳng thể thốt ra dù một lời để an ủi, chỉ biết đứng đó tần ngần và bối rối. Không biết trong hai người ai sẽ là người vượt qua cái im lặng bủa vây để xua tan cái không khi trầm uất này ? 

        Cái tâm trạng lạ kỳ…một mặt muốn thoát ra ngay cái cảnh trớ trêu này, một mặt lại giữ chân tôi với nổi buồn của cô bé. Một mặt muốn giao bức thư cho cô bé, coi như hoàn thành phó thác của bạn…một mặt lại muốn giấu biệt bức thư không chuyển cho cô bé vì sợ chồng chất thêm nổi buồn trên đôi vai bé bỏng kia.

        Tôi vẫn đứng đó ngổn ngang những giằng xé qua lại đang đảo lộn cái đầu nhỏ bé của tôi, cô bé vẫn lặng thinh với giọt nước mắt bao quanh nổi buồn.

        Thời gian trôi qua bao lâu tôi chẳng để ý đến, may mắn một điều là người nhà của cô bé lại chẳng hề hay biết ngoài kia đang có một vị khách u buồn đang chứng kiến nổi buồn của nhau, tôi và cô bé.

        Một ngọn gió ngược bất chợt thổi qua, cô bé quay về phía tôi:

        - Thời gian sau này anh Nam lạ lắm anh….hay tìm cách tránh né em, …lấp lửng gì đó…em cố hỏi mà ảnh không trả lời…em cũng không hiểu được.

        Có lẽ cô bé đã bình tâm trở lại nên bộc bạch với tôi.

        - Với anh, Nam cũng như vậy đó bé Mi …ừ thì anh cũng khó hiểu…Tôi buột miệng ra một câu “nói dối” không thể nào dở hơn…vì trong chuyện này có lẽ tôi là một trong ít người biết rõ nguyên nhân.

        - Ảnh có kể cho em nghe về cô giáo ở gần thường ghé nhà ảnh trên đó… nhưng em không hiểu ra sao cả. Cô bé nói tiếp.

        - ….

        Cả chuyện cô giáo này tôi cũng biết nữa…

        Ngay lúc này, tôi bỗng nhận ra tôi là một tên “đồng lõa” đáng ghét cùng với bạn tôi…cố dấu đi vài nguyên nhân quan trọng cho sự “trốn chạy” của Nam…và đột nhiên như có một linh tính nào đó liên kết những sự việc của Nam lâu nay với cô giáo kia làm cô bé bật khóc trở lại, lúc này là trước mặt tôi, không cần những lọn tóc che đi … Đây là lần đầu tiên trong mấy mươi năm, tôi thấy một khuôn mặt quá u buồn, chỉ vài cái chớp mắt lại kéo theo cả dòng nước mắt… 

        Tôi hoảng hốt thật sự, chỉ báo tin đi xa của một người mà hậu quả là cả một rừng nước mắt, chưa nói đến tâm trạng thế nào khi cô bé đọc bức thư kia.

        Tôi cố an ủi cô bé vài câu và tỏ ý muốn ra về, bức thư tôi sẽ không giao nữa… chỉ ngần ấy thôi cô bé đã đau buồn quá lắm rồi, cứ để mọi sự lặng thầm theo cách hiểu của cô bé là được rồi…hà cớ gì phải bồi thêm ngọn roi vào một cõi lòng hầu như đã tan nát.

        Đưa tay thấm vội giọt nước mắt, cô bé nói:

        - Dạ, thôi anh về đi không thì tối rồi, em cảm ơn anh đã cho em biết tin tức của anh Nam. 

        Dùng dằng, đứng chờ cho đến lúc cô bé chịu vào nhà, tôi mới quay đi.

        Cơn mưa ngoài kia vẫn ủ dột hắt từng giọt lên người, cơn gió thỏang qua làm tôi thấy lành lạnh…từng bước chân nặng trĩu đưa tôi trở lại đầu ngõ và con đường tối đen.

        Ngoái nhìn, tôi không thấy cô bé nữa, cánh cửa đã đóng lại.

        

        Một con chó đâu đó trong bóng tối nhảy xổ ra, sủa inh ỏi…giật cả mình, tôi né vào một góc tối của lùm cây, nhưng vẫn không cắt được dòng suy nghĩ của tôi về cô bé và những gì đã diễn ra trước đó.

        Đến đây coi như đã xong một phần việc và không xong một phần việc - cho biết tin của một người đã đi xa và dấu nhẹm không chuyển bức thư như bạn tôi yêu cầu …. tôi đang đúng hay sai ?

        Bước chân bỗng ngập ngừng…nên hay không nên giao bức thư…lần này trăn trở của tôi không là những giọt nước mắt của cô bé nữa mà là chuyện tôi có nên giao bức thư cho người nhận hay không ?

        Nếu dấu không giao bức thư thì sẽ không làm cho cô bé phải đau khổ thêm nữa, nhưng trái với sự giao phó của bạn tôi, mà giao cho cô bé chắc chắn tôi sẽ nhận được nhiều nước mắt hơn.

        Lúc còn với cô bé, tôi bị giằng xé bởi suy nghĩ nên ở lại với cô bé hay nhanh chóng thoát cảnh trớ trêu này…nay theo từng bước chân ra về, tôi lại rơi vào sự giằng xé khác là có nên giao bức thư cho cô bé hay không ? 

        Từng bước chân chậm dần lại, tôi đã ra đến đường lớn.

        Ý tưởng giao-không giao nhảy múa loạn xạ trong đầu tôi, đúng hay sai, sai hay đúng…tôi phải quyết định chỉ trong vài bước chân nữa thôi.

        Thật nặng nề…

        Trong thời gian chứng kiến cuộc tình âm thầm nhưng mạnh mẽ của hai bạn, tôi biết rằng đó là một cuộc tình thật đẹp, sâu đậm… nhất là với cô bé - như là tình yêu đầu đời - vô tình đi chung một đoạn đường - mặc dù chỉ là người đi bên cạnh -  nhưng hầu như đã chia nhau những buồn vui, nhớ nhung khi có nhau cũng như khi không gặp được nhau. Hơn nữa hai bạn đã tin tưởng tôi như một người bạn, người anh để chia sẽ những tình cảm đó. Nên có lẽ tôi phải làm tròn trách nhiệm mà bạn tôi giao phó.

        Quay phắt lại, tôi xăm xăm đi về phía căn nhà đã tắt đèn,… phải chuyển bức thư cho cô bé, và nếu có chứng kiến một trời nước mắt thì cũng phải hứng lấy sự xót xa của một người thôi… không thể nào khác.

        Nhưng khi đến cái giếng nước trước sân, với cái im lìm của căn nhà và bóng tối bao trùm cả những giọt mưa, tôi lại chùng xuống…ghé ngồi trên bờ giếng, cúi nhìn những giọt mưa bên hiên nhà làm bắn lên những bong bóng rồi vỡ đi từng cái một.

        - Ủa… anh chưa về ha ?

        Lần thứ hai, sự xuất hiện của cô bé thật bất ngờ giúp tôi khỏi phải kêu cửa trong đêm, thì ra cô bé vẫn chưa ngủ và đi đâu đó để phát hiện tôi bên bờ giếng.

        - Ừ …còn chuyện này nữa …nhưng cũng ngại nên chỉ biết ngồi đây bé Mi.

        - Có chuyện gì vậy anh? Câu hỏi từ giọng mũi đã bị nghẹt do khóc nhiều nhưng cũng nhẹ nhàng không kém.

        - Còn bức thư của Nam gởi cho bé Mi nữa…lúc nãy anh quên. Lần thứ mấy không biết, lại một lời nói dối dở vô cùng, tôi lập bập móc bức thư trong túi áo đưa cho bé Mi.

        - Vậy hả anh…em cảm ơn anh. Đôi mắt cô bé lại ngời lên tia hy vọng, vội vàng nhận lấy bức thư rồi chạy vào nhà sau khi vói lại với tôi một câu:

        - Anh chờ em một chút nhen…đọc xong em ra liền.

        Không kịp trả lời, cô bé đã bước vào nhà…thôi thì ráng thêm chút nữa để thấy “hậu quả” của bức thư ! Tôi lặng lẽ ngồi đó….chờ đợi trong lúc đêm vẫn dần trôi cùng với những hạt mưa.

        ….

        Tiếng động của cô bé làm tôi sực tỉnh…

        Đúng như tôi dự đoán, bức thư là nhát cưa cuối cùng đánh đổ cái cây đã lung lay, mỏng manh từ sự ra đi của một người, nay đổ sụp hoàn toàn, cô bé chầm chậm đến bên bờ giếng. Tôi đứng dậy nhường chổ vì sợ cô bé không còn bao nhiêu sức lực để giữ vững mình trên đôi chân.

Khóc…và khóc…đôi vai thỉnh thoảng rung lên nhè nhẹ…tôi thì cứ như mọc rễ xuống đất, đứng lặng thinh chứng kiến nổi niềm của cô bé giờ như đang lan dần qua bên tôi…cái ướt át của cơn mưa từ chiều đến bây giờ tôi mới cảm thấy lạnh…thấm qua từng thớ da thịt…

Một lần nữa, tôi lại chứng kiến cái cảm xúc tột độ, tận cùng của một cô bé yếu đuối, mất hết hy vọng về một người, tuy vậy cũng không xua tan được lòng thương nhớ cho một người. Cái đau khổ lúc này là vừa chấp nhận vừa phải chối bỏ chính lòng yêu thương của mình. Chấp nhận là mình khó quên được một người, nhưng đành phải chối bỏ để nó ra đi vì đã vuột khỏi tầm tay của mình.

        Lúc đó, tự nhiên tôi lại có cái mong ước ngông nghênh là nếu mình có phép sẽ biến Nam hiển hiện ở đây để cậu ta có thể cận kề, ôm lấy bờ vai bé nhỏ đang rung theo từng tiếng nấc ...vỗ về, an ủi những lời yêu thương. Nhưng nếu có cậu ta ở đây thì sự thể đâu có như thế này.

        Tôi lại ước là mình có thể san sẽ, mang bớt cho cô bé phần nào nổi thất vọng, sự đau khổ, niềm cô đơn…để cô bé có thể nhẹ nhàng, yên ổn hơn trong những ngày tới. Nhưng chỉ bằng những lời nói, tôi thấy thật vô dụng vì không thể ngăn nổi dòng nước mắt vẫn đang trào dâng.

        Cái cây nhỏ bé đã sụp đổ…cái cây bên nay, là tôi cũng đang lúng túng, khủng hoảng vì đã bơi lội, chứng kiến nổi buồn bất tận của một cô bé trong một đêm mưa bên cái giếng nhỏ trong sân nhà. Tôi cũng lây nổi buồn của cô bé….chùng hẳn xuống.

        Ở lại thêm một chút nữa chờ cho cô bé nguôi ngoai, tôi phải ra về vì đã tối lắm rồi…lang thang ngoài đường, tôi rã rời chưa muốn về nhà như gặm nhắm nổi buồn diệu vợi của cô bé nay vô tình lan sang tôi…..

        …..

        Thời gian sau, tôi có gặp Nam khi ra hội thảo hay công tác ở gần chổ tôi, mới biết là cô bé đã chuyển về Phan rang làm việc tại đó…tôi không hỏi tại sao Nam lại biết chổ của cô bé và biết thêm là Nam đã yên bề gia thất với cô giáo gần nhà. Chỉ vài câu với Nam là tôi đã chuyển bức thư cho bé Mi, tuyệt nhiên không đề cập đến tâm trạng và tình cảnh của hai người lúc đó. Cho đến lúc này tôi cũng không hề biết trong bức thư nói gì, viết gì…

        Cách đây gần 10 năm, tôi nghe tin Nam bị mất trong một tai nạn, nhóm bạn học tổ chức vào thăm và đưa Nam về nơi an nghỉ cuối cùng…tôi lại không đi được. Lần này là lần vĩnh viễn Nam chia tay với mọi người.

        30 năm, kể từ cái đêm bên bờ giếng, thỉnh thoảng vài ba lần tôi nhận được cuộc điện thoại từ cô bé … không hiểu sao cô bé lại có được số điện thoại của tôi…vẫn là những câu thăm hỏi thường tình nhưng tựu trung vẫn là hỏi thăm tình trạng của Nam, …thì ra đâu đó trong ký ức, bóng hình của một người vẫn chưa phai.

        Lần nào cũng vậy, nhiều câu hỏi tại sao được nêu ra…và tôi chẳng thể trả lời cho nổi, với những ray rứt trong gần 30 năm, dù cô bé đã có gia đình và có cuộc sống tương đối ổn định.

        Tôi cũng hiểu rằng… cùng với những câu hỏi tại sao, cô bé đã tự tìm ra nhiều câu trả lời khả dĩ ổn thỏa, nhưng không thể giải nổi ma trận nhiều cái tại sao từng lúc ám ảnh tâm tưởng của cô bé…và chắc rằng cô bé vẫn chưa hoàn toàn bằng lòng với những câu trả lời mà mình tự đặt ra để huyễn hoặc chính mình mỗi khi nhớ về cái thuở xa xưa ấy…

        Theo tôi, mọi chuyện xảy ra trên cuộc đời này đều có một lý do riêng của nó, tất cả đều như thế, không thể không có lý do và mỗi người có một cách lý giải riêng cho hành động của mình…có thể đó là điều đúng nhưng sẽ sai đi theo cách nghĩ của người khác.

        Trong một chuyện tình đẹp hay cách trở, ngang trái đều có lý do của nó, có thể đúng về bên này nhưng lại sai ở phía đối diện. 

        Biết đâu được, khi đi chung với nhau trong cuộc sống gia đình họ lại vấp phải những xung đột hay sự bất xứng mà họ chỉ tìm thấy được trong cuộc sống chung.

        Thế nên, dù ngang trái không có được cái kết có hậu cùng nhau, cay đắng thật nhưng hương vị của nó vẫn đậm đà, xót xa, nhớ thương vẫn còn đó cho dù bao nhiêu thời gian trôi qua.

        Mẫu chuyện này chỉ ghi lại những ý tưởng, cảm xúc của người thứ ba từng chứng kiến một cuộc tình đẹp cho đến lúc chia lìa ngang trái bởi thành kiến của người ngoại cuộc…làm cho những người trong cuộc đành bất lực, gánh chịu không ít khổ đau, dằn vặt bao năm.

        ….

        Cách đây vài năm, tình cờ tôi gặp được cô bé trên FB có vẽ chững chạc hơn sau bao nhiêu năm, công việc, gia đình ổn định, với những thành đạt trong cuộc sống …nhưng rồi thỉnh thoảng vẫn vương mang nổi buồn qua ngày tháng và loay hoay với những câu hỏi tại sao.

        Sau khi có được ý kiến của cô bé - tôi vẫn muốn gọi cô ta là bé Mi như ngày nào - tôi ghi lại câu chuyện này, như một lần trả lời cho những câu hỏi của cô bé và phần nào chia sẽ, an ủi nổi buồn của cô ta.

        ...”Em, anh xin em một lần cuối

        Đừng trách anh, đừng giận anh nhé em

        Em, anh van em, em nói đi

        Em nói sẽ không bao giờ buồn


        Nếu ngày mai lỡ chúng mình xa nhau

        Anh chôn dấu đời ngàn năm lạnh giá

        Nếu ngày mai lỡ chúng mình xa nhau

        Anh xin muôn kiếp yêu em mà thôi”…

        (“Lời cuối cho em” - Nguyễn Vũ)

        Hương vị vẫn là hương vị của tình yêu, nhưng đắng cay đến nổi chỉ nếm một lần mà đau đến trọn đời…thôi ...chi bằng thả nó cho mây ngàn trôi.

        Hãy vững vàng lên cô bé, chuyện đã qua thật lâu rồi, hãy để cho nó qua một cách bình yên, còn lại là chính mình với cuộc sống đầy khó khăn bất trắc trước mặt đang cần một trái tim mạnh mẽ và nhiều nụ cười hơn.

        Mong thay sự bình an cho cả hai người…

     NB: Bài viết này có thể xem như lời trần tình của một người bạn nói thay cho một người đã ra đi mà trước đó không thể nói nhiều hơn với một người.

        LeBinh

        Nguyên tiêu 

        Năm Nhâm Dần.

        15-02-2022

0 nhận xét:

Đăng nhận xét