…”Mệt quá đôi chân này
Tìm đến chiếc ghế nghĩ ngơi
Mệt quá thân ta này
Nằm xuống với đất muôn đời”…
(“Ngẫu nhiên” - TCS).
Đôi chân này chưa mệt…vẫn còn ôm chí hướng rong ruỗi đến cuối trời…
Cái thân này cũng chưa mệt mỏi đến nổi phải nằm xuống với đất muôn đời như TCS đã ghi lại qua bài “Ngẫu nhiên”.
Nhưng số phận lại cắt ngang dòng đời của một người để bạn phải an phận nghìn thu với đất.
…..
Lại một năm nữa,…
Thời gian vẫn không thể làm phai nhòa ký ức của một thời và cái ngày mà số phận lại định đoạt cho một số mệnh và con người lại hoàn toàn bất lực trong một “kịch-bản-đời”.
...”Ra đi,… bỏ lại dặm trường
Ngàn dâu cố quạnh, muôn trùng nhớ thêm”.
Ra đi ….“Bỏ mặc mưa về, bỏ chiều phai…Bỏ mặc hư vô, bỏ ngậm ngùi…Bỏ đêm chưa qua, ngày chưa tới….Bỏ mặc tay buồn không bàn tay”…
(“Em đi bỏ lại con đường” - TCS).
Cho dù bạn bỏ lại mọi người, bỏ lại mọi thứ ở trần gian này để về một nơi nào đó …lúc nào cũng có một nơi dành cho bạn … đó là khoảng mênh mông sương khói trong tâm tưởng của mọi người.
Năm thứ 5 kỷ niệm Ngày mất của Bạn….LML.
LeBinh.
04-07-2020
(14-05 al).
0 nhận xét:
Đăng nhận xét