Thơ: Toại Khanh
Nhạc: Nhị Tường.
Mỗi bài nhạc hay đều có phần nào đó “chạm” đến cái sâu thẳm của một người, để rồi như những dấu chân đã đi qua nhưng vẫn để lại dấu vết trên từng cung bậc cảm xúc khi được nghe lại bài nhạc đó.
Hãy nghe lời tự sự của một người bạn đã nặng lòng với bài nhạc đó khi hát lên bài này như một khúc tự tình:
“Tôi đã nghe bài hát này nhiều lần trong một buổi chiều trời mưa ở Sài Gòn. Qua khung cửa kính, ngoài kia, không gian trầm xuống u uất bởi màu xám xịt của bầu trời.
Nhịp điệu bài hát vang vọng như một lời kinh chiều. Từng nhịp, từng nhịp, khoan thai như tiếng gõ mõ: “Dầu muốn dầu không”. Lời bài hát cứ lặp lại đã thức tỉnh trong tôi tiếng gõ nhịp thời gian còn lại của cuộc đời.
Chỉ mong mỗi sớm mai thức giấc: mong vẫn thấy mình còn vội vàng, mong vẫn thấy mình còn lo nghĩ, mong vẫn thấy mình còn khát vọng với cuộc đời, mong vẫn thấy còn bao nhiêu việc phía trước phải làm… dẫu biết một ngày nào đó sẽ không còn ai là người tri kỷ. Ngày đó, gõ bát mà ca, rượu say ta hát và coi đời như pha.
Chọn hát lại bài hát “Tình khúc hiên mây”, lời thơ của Toại Khanh, nhạc của Nhị Tường, QS Ta xin gửi đến quí bạn hữu thân yêu trên FB bài hát này như một sự sẻ chia.
Phần hòa âm được tô điểm bởi Đặng Chính Phát.
Bài hát được thu âm tại Công ty TNHH MTV Thu âm Nguyễn Báu, 24 Trương Quyền, Q3, Tp. HCM”.
(Copy từ QS Ta FB page ngày 24-09-2019).
TÌNH KHÚC HIÊN MÂY.
Thơ Toại Khanh
Phổ nhạc: Nhị Tường.
Dầu muốn dầu không - Một ngày cũng qua
Dầu muốn dầu không - Đời rồi quên ta
Dầu muốn dầu không - Tình sẽ phôi pha
Dầu muốn dầu không - Người rồi cũng xa
Nhớ ai tình phụ
Người tỉnh cười xòa
Người điên oà khóc
Dầu muốn dầu không
Ngày về đất lạnh - Gì cũng như pha!
Dầu muốn dầu không - Tóc sẽ sương pha
Dầu muốn dầu không - Ta rồi sẽ già
Chuyện xưa ngày cũ như áng mây qua
Một chiều nào đó hiu quạnh hiên nhà
Người ngồi đối bóng gõ bát cuồng ca
Ai người tri kỷ - Giờ còn mỗi ta.
…..
Chỉ trong một thời gian rất ngắn, tôi đã ghi nhanh như bắt vội những dòng ý tưởng, những cảm xúc của mình khi nghe bạn tôi - Tạ Quang Sơn - trình bày bài này.
“QS Ta...mình không dám và cũng không đủ khả năng để "bình" nhạc Sơn hát đâu....nhưng Sơn đã cho phép thì mình sẽ viết ra một số ý tưởng khi nghe bài ni ...
Về nội dung bài hát như Sơn nói là một tự tình của người "luống tuổi" khi nhìn lại thời gian qua, chính mình trong hiện tại và gì đó trong tương lai...lời thơ hay (dù chỉ gói gọn trong vài câu ngắn thôi).
Trong bài, mình thích câu "...một chiều nào đó hiu quạnh hiên nhà, người ngồi đối bóng, gõ bát cuồng ca, ai người tri kỷ, giờ còn mỗi ta...", "dầu muốn dầu không, ngày về đất lạnh, gì cũng như pha.
"Người ngồi đối bóng"...."ai người tri kỷ giờ còn mỗi ta"...bạn bè thì nhiều...có khi là quá nhiều... nhưng thật sự tìm cho ra người hiểu ta, cùng ta đối ẩm, chia vui sớt buồn thật sự...có được bao người ? cho đến một lúc nào đó hình như "mọi người đã xa ta"...chỉ là mình ta với ta, đối bóng làm bạn...và buồn buồn thì "cụng ly-đối ẩm" cùng với chiếc bóng bên hiên nhà.
Cuối cùng khi…”ngày về đất lạnh, gì cũng như pha”...- vì có còn gì đâu, ngay cả thân xác dung dưỡng ta suốt một đời.
Tại sao lại là "cuồng ca"...? có lẽ là vì mọi người đều "tỉnh" để hát ...chỉ mình ta "điên"...? nên "gõ bát cuồng ca" cho vui ..?.
Câu nhạc “Dầu muốn dầu không” lặp đi lặp lại từ mỗi câu nhạc như một dấu nhấn hay một lời nhắc nhở, dù muốn hay không, dù thích hay không thích thì mọi việc cũng như thế, khó thể thay đổi được. Như một định mệnh, …một con đường mà ta PHẢI ĐI.
Nhạc phổ theo nhịp Boston, nhẹ nhàng sâu lắng như từng nhịp gõ...từng bước đi ...đi qua ...và có lúc như "lầm lũi" để đi....(cảm ơn nhà thơ Toại Khanh và NS Nhị Tường).
Phần phối khí và hoà âm công phu và hay lắm Sơn....phần đệm guitar hay...
Về người hát bài ni (T.Quang Sơn) bạn tôi ...thì khỏi phải nói rồi...vì một lẽ tại sao nhiều người nói nhạc TCS phải là KL hát mới hay ? có lẽ vì phần nào đó đã diễn đạt được "tâm ý" của tác giả...cũng có điều đúng...(thật sự ra nhạc TCS, theo tôi chỉ có TCS hát là hay hơn cả)
Nên chi theo mình...hát lên một bài nào đó ...như là một thông điệp, một lời "tự tình" đến một ai đó hoặc chỉ là lời tự sự cho chính mình và hát bằng trái tim, bằng cả tâm hồn của mình chứ không chỉ hát bằng kỷ thuật, bằng giọng ca thôi đâu ...
Và trong bài ni Sơn đã thực hiện điều này một cách nhẹ nhàng như làm cho lời nhạc bước từ một tấm lòng...hay thật ...chỉ có thể nói là hay thôi Sơn.
Bài ni mình mới nghe lần đầu nên rất cảm ơn Sơn đã cho mình nghe một bài hát lạ, hay ...thưởng thức lại một giọng ca mình nhớ hoài.
Trong phạm vi một stt ngắn có lẽ không nói đầy đủ và chỉ chủ quan theo ý riêng của mình...nếu có gì Sơn "hỉ xã" ha....
P/s: mình tìm trên internet...nhưng không tìm được bài nhạc (có note) của bài ni....nếu Sơn có nhạc của bài ni share cho mình với...cảm ơn Sơn ...
Từ LeBinh FB page.
25-03-2019.
Gần đây từ Sơn, tôi mới biết bài thơ xuất phát từ một bậc “chân tu” – nếu bạn tôi đã ghi nhận đó là chân tu, theo tôi hoàn toàn không phải là một điều tình cờ - và bài hát này là một “thông điệp” vừa là “nhạc hiệu” của mấy “bô lão” như bọn tôi.
Xin được gởi lời cảm ơn chân thành đến nhà thơ Toại Khanh, nhạc sĩ Nhị Tường, phần hòa âm của anh Đặng Chính Phát, phần thu âm của Công ty TNHH MTV Thu âm Nguyễn Báu-Quận 3, TP HCM.
Và đặc biệt cảm ơn QS Ta, người đã trình bày bài hát và cho phép sử dụng tư liệu để có bài viết này.
29-03-2021.
LeBinh.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét